Nhờ vào "sức mạnh đồng tiền" của Dana, ngay sáng sớm hôm sau, cuốn bí điển tiến giai của Nora đã được mua đứt.
Cô nàng tử linh pháp sư hăm hở bắt đầu quá trình chuyển chức.
Mọi chuyện đương nhiên diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Theo lời tiền bối Colin, các chức nghiệp giả nhân loại từ lần chuyển chức thứ nhất đến thứ ba đều rất an toàn, gần như không thể thất bại.
Dù có xui xẻo thất bại thì cũng chỉ chứng tỏ bản thân quá khắc với bí điển, tổn thất cùng lắm là một cuốn bí điển chức nghiệp mà thôi.
Nhưng đến lần chuyển chức thứ tư, tỷ lệ thành công sẽ giảm mạnh, thậm chí đạt đến mức cửu tử nhất sinh.
Cụ thể tại sao lại thế thì Colin không nói rõ.
Có điều đây vốn chẳng phải chuyện họ nên bận tâm vào lúc này, để sau này tìm hiểu cũng chưa muộn.
Trong phòng Nora, Dana nhìn cô nàng tóc trắng vừa hoàn thành chuyển chức, tò mò hỏi:
“Mà này, chức nghiệp tiến giai của tử linh pháp sư sao lại gọi là pháp sư Tử linh học? Khác nhau mỗi một chữ thế?”
Nora vừa cảm nhận những thay đổi của cơ thể sau khi chuyển chức, vừa đáp:
“Tất cả các chức nghiệp pháp sư khi tiến giai đều có thể chia gọn thành hai trường phái. Một là thiên về chiến đấu, ví dụ như chức nghiệp cấp hai mang tên thương bạch thuật sĩ.”
“Đó cũng là một trong những hướng tiến giai của tử linh pháp sư, thiên phú chức nghiệp liên quan đến chiến đấu, sở trường là cường hóa bản thân và khống chế vong linh.”
“Trường phái thứ hai là thiên về học thuật, ví dụ như pháp sư Tử linh học của tớ đây.”
“Chức nghiệp này đúng như tên gọi, là học giả của học phái tử linh, thiên phú chức nghiệp cũng liên quan đến kiến thức.”
Dana xoa cằm bảo:
“Sao tớ cứ thấy thương bạch thuật sĩ hợp với cậu hơn nhỉ? Chẳng phải thiên phú chức nghiệp cấp trước của cậu là ‘chỉ huy vong linh’ à?”
Nora lườm Dana một cái:
“Tớ chỉ bận chiến đấu dạo gần đây thôi, chứ bản chất tớ vẫn là người làm nghiên cứu khoa học chính hiệu đấy nhé.”
Sau khi "nuốt trọn" cuốn bí điển pháp sư Tử linh học, Nora nói chuyện cứng cỏi hơn hẳn.
Người ta thường bảo kẻ nợ tiền mới là ông nội, tuy cô chắc chắn sẽ trả nợ, nhưng cái tính cách phúc hắc kia thì không giấu đi đâu được.
Dana cũng chẳng hề để bụng, cô thừa biết cái nết của Nora rồi, bèn tiếp tục chủ đề dang dở:
“Vậy lần này cậu thức tỉnh được thiên phú gì thế? Đừng bảo là liên quan đến nghiên cứu khoa học thật nhé?”
Nghe hỏi vậy, đôi mắt Nora lập tức sáng rực lên, cô gật đầu đáp:
“Thiên phú chức nghiệp tớ thức tỉnh tuy không xịn bằng ‘thái dương gia hộ’ của cậu, nhưng lại là thứ phù hợp với tớ nhất.”
“Thiên phú này tên là ‘tối ưu hóa linh tài’, giải thích đơn giản thì nó có thể cường hóa vĩnh viễn các loại nguyên liệu tử linh.”
Nói đến đây, mặt Nora hớn hở thấy rõ:
“Cậu có biết với một pháp sư đam mê chế tạo trang bị tử linh, rào cản lớn nhất ngáng đường phát triển là gì không? Chính là nguyên liệu đấy.”
“Nói thật nhé, tớ đã muốn cải tiến súng trường hài cốt, lựu đạn và mấy món trang bị khác của mình từ lâu lắm rồi.”
“Ngoài ra tớ còn phác thảo vô số thiết kế mới, ngặt nỗi nguyên liệu tử linh thông thường thì độ bền không đủ, mà loại đủ bền thì lại quá đắt đỏ, nên đành phải xếp xó.”
“Nhưng giờ có thiên phú mới này rồi, đống bản vẽ thiết kế của tớ cuối cùng cũng có thể đưa vào thực tiễn!”Nói đoạn, cô nàng tử linh pháp sư xua tay, ra hiệu không thèm tán gẫu với họ nữa.
Cô nhảy tót xuống giường, lao thẳng xuống tầng hầm đã được cải tạo thành phòng thí nghiệm, vẻ mặt như thể không chờ nổi nữa để bắt tay vào nghiên cứu cái mới.
Louis và Dana đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cứ thấy bất an thế nào ấy.
Biết đâu lần tới bước ra khỏi phòng thí nghiệm, Nora lại lôi ra cái phát minh mới kinh khủng nào đó cũng nên.
Dù sao thì sự đáng sợ của pháp sư, một là ở năng lực bản thân, hai là ở cái khao khát tri thức và khả năng nghiên cứu không có điểm dừng.
Trong lịch sử cũng chẳng thiếu những pháp sư cấp bậc thấp, thực lực yếu nhưng lại tạo ra được mấy thứ kinh thiên động địa, suýt nữa san phẳng cả một vương quốc.
Hy vọng Nora đừng biến thành kiểu pháp sư điên rồ như thế.
Một tuần nữa lại trôi qua, Meli cũng chuyển chức thành công.
Bí điển cấp hai của cậu đương nhiên là kế thừa từ bí điển chức nghiệp của Colin.
Bí điển cấp hai của Colin có tên là "pháp sư học phù văn".
Nhờ Nora "phổ cập kiến thức" từ trước, họ cũng đã nắm hòm hòm hướng đi trọng tâm của pháp sư học phù văn.
Thiên phú mà Meli thức tỉnh có tên là "hiểu sâu phù văn".
Hiệu quả của nó cực kỳ đơn giản và thô bạo: Meli càng hiểu sâu về một phù văn nào đó, uy lực và thời gian duy trì của nó sẽ càng tăng, tối đa có thể gấp ba lần.
Và đây cũng là một trong những thiên phú nền tảng để kiến tạo nên "phù văn thế giới".
Uy lực của một phù văn đơn lẻ tăng gấp ba có lẽ chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng số lượng phù văn cấu thành một kết giới từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ có một.
Ít thì dăm ba cái, nhiều thì vài chục, hàng trăm, thậm chí còn hơn thế nữa.
Mỗi một phù văn đều tăng gấp ba uy lực và thời gian duy trì, vậy khi hàng trăm phù văn kết hợp lại thành một kết giới, uy lực tổng thể sẽ tăng lên đến mức nào?
Thật sự khó mà tưởng tượng nổi.
Biết được thiên phú mới của Meli, Colin cũng vô cùng kích động, lập tức kéo cậu đi để tận tình truyền thụ những kiến thức phù văn học cao siêu hơn.
Một Meli, một Nora, cả hai đều là pháp sư hệ kiến thức, nhu cầu về ngộ tính đương nhiên cực kỳ cao.
Louis và Dana cũng chẳng hề keo kiệt, lúc hai người kia học tập và làm thí nghiệm, họ liền chia hết ngộ tính của mình cho đồng đội.
Đúng vậy, thiên phú "tập hợp ngộ tính" này là gom ngộ tính của các thành viên khác trong đội lại theo đúng nghĩa đen, chứ không phải tự dưng đẻ ra ngộ tính mới từ hư không.
Nói cách khác, khi đồng đội mượn ngộ tính của người khác, khả năng tiếp thu kiến thức của người cho mượn sẽ trở nên chậm chạp, trì trệ đi.
Tất nhiên, sự "chậm tiêu" này chỉ giới hạn trong việc học tập, còn các hoạt động và tư duy thường ngày thì chẳng sứt mẻ tí nào.
Vì thế, bốn người trong đội thường chia khung giờ để xài thiên phú này, cố gắng tránh đụng lịch nhau, nếu không ngộ tính sẽ chẳng đủ mà dùng.
Cũng nhờ "tập hợp ngộ tính", cả bốn người đã hòm hòm nắm được ngộ tính của ai cao nhất, ai thấp nhất trong đội.
Meli đứng top 1 về ngộ tính là điều không cần bàn cãi, ngộ tính của cậu chàng còn vượt qua cả ba người kia cộng lại, đúng là nghịch thiên.
Xếp dưới Meli là Nora, ngộ tính của cô xấp xỉ bằng hai phần năm của Meli. Dù vậy, cô đã là người thông minh thứ hai trong đội, sở hữu mức ngộ tính đủ để Colin công nhận là thiên tài rồi.
Tiếp theo là Dana, ngộ tính của cô chỉ bằng khoảng ba phần tư của Nora, nhưng nhìn chung vẫn thuộc hàng ngũ thiên tài.
Người đội sổ trong cả đội không ai khác ngoài Louis.
Nếu bỏ qua các loại thiên phú bổ trợ, ngộ tính của hắn chỉ ở mức trung bình khá trong giới chức nghiệp giả, không tốt cũng chẳng xấu.
Nếu phải định lượng bằng con số, chắc nó chỉ bằng khoảng hai phần ba ngộ tính của Dana mà thôi.Nhưng tất cả giờ đã là chuyện của quá khứ.
Ở tiểu đội Cống Ngầm, ngộ tính cá nhân cao hay thấp chẳng quan trọng. Chỉ cần ở trong trạng thái "tập hợp ngộ tính", đến cả Louis cũng có được trí tuệ kinh người, học gì hiểu nấy.
Sau khi Meli chuyển chức thành công, tiểu đội Cống Ngầm chính thức trở thành một tiểu đội mạo hiểm giả mà tất cả thành viên đều đã đạt cấp hai. Hơn nữa, trong giới mạo hiểm giả cấp hai, họ hoàn toàn xứng đáng được xếp vào hàng ngũ đội mạnh.
Thấy đồng đội ai nấy đều mạnh lên, Louis cũng bắt đầu suy tính đến chuyện chuyển chức lần ba của bản thân.
Phải tiêu diệt năm tên Ma tộc cấp ba, hoặc cứu sống năm triệu người, thì cuốn bí điển cấp ba của riêng hắn mới xuất hiện.
Rốt cuộc phải làm thế nào để hoàn thành vĩ nghiệp này đây?
Đúng lúc này, một nhóm khách không mời bỗng nhiên ghé thăm.
Vương nữ Erishel cùng các thành viên trong đội của cô đã tìm đến tận cửa.



